Lưu trữ | Drarry RSS feed for this section

[ Drarry ] Mommy Dearest

29 Th8

HP fic – Mommy Dearest

Author: LunaParvulus

Translator: majal

Rated: M

Gender: Humor/Romance

Pairing: Harry Potter và Draco Malfoy

Đã có sự đồng ý của tác giả.

Chap 1: Tôi bị gì?! Cậu ta đâu?!

.: Mùng 3 tháng 9, 1997:.

Hôm nay là ngày thứ 2 quay trở lại Hogwart. Harry và bạn nó bắt đầu năm 7 tại đây. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ và tất cả học sinh được tập hợp tại sảnh lớn như mọi buổi sáng, chờ Chủ nhiệm mỗi nhà phát cho họ thời khóa biểu. Năm 7 sẽ được nhận trước, sau đó đến năm 6, và cứ tiếp tục như vậy.

Harry đang ngồi đối diện với Hermione, người đang bận rộn vùi đầu vào một quyển sách. Ron đang ngồi ngay phía bên phải Harry và đang bận rộn với việc hoàn toàn khác, tóc đỏ đang cúi mặt xuống đống đồ ăn sáng ngon lành xuất hiện trước mặt chúng cách đây 5 phút. Harry, cũng đang ăn bữa sáng của nó nhưng với tốc độ chậm hơn, vui vì đã quay trở lại Hogwarts; nó nhớ các bạn rất nhiều và cũng nhớ đến phép thuật nữa. Nhưng vì giờ đây nó đã 17 tuổi, dù thế nào đi nữa nó cũng có thể thực hiên phép thuật ngoài trường.

Ngay khi Harry đang ăn cháo đặc, Giáo sư McGonagall tiến lại gần bộ ba và đứng sau Ron, người rõ ràng biết rằng chủ nhiệm nhà đang đứng sau mình. McGonagall mỉm cười khi Harry nhìn lên.

“Trò Potter, đây là thời khóa biểu của trò trong năm nay,” McGonagall nói khi bà đưa cho Harry một tờ giấy nhỏ. Harry cầm lấy nó và lướt qua thời khóa biểu.

Sau đó giáo sư đưa cho Hermione thời khóa biểu của cô và để cạnh đĩa của Ron. Cô gái tóc nâu lướt qua lịch của cô; cô mỉm cười sau khi nhìn thấy những lớp cô tham gia.

“Mình có tiết bùa chú đầu tiên. . . bồ thế nào, Harry? Bồ cũng học bùa chú chứ?” Hermione hỏi; cô không thèm hỏi Ron. Cậu ta vẫn đang ăn.

“Ừ, mình có tiết bùa chú. . . sau đó là 2 tiết độc dược. Ôi. . . năm nay sẽ vất vả lắm đây.” Harry thở dài và tiếp tục xem. “Sau tiết độc dược mình có tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám, sau đó Lịch sử pháp thuật, và cuối cùng là biến hình.”

“Mình cũng có hầu hết các tiết giống bồ, ngoài trừ mình có lớp cổ ngữ thay cho lịch sử pháp thuật,” Hermione nói. “Mình nghĩ năm nay tụi mình lại cùng lớp với bọn Slytherins rồi.”

“Tụi mình lại phải á!?” Harry la lên, mắt nó bắt đầu nhíu lại khi nhìn thấy chữ “Slytherins” dưới mỗi lớp. “Chết tiệt… Sao tụi mình luôn luôn đi cùng mấy con rắn ấy chứ?”

Ron ợ lớn trước khi lấy khăn ăn và chùi sạch miệng; nó mỉm cười ngượng ngùng khi Hermione lườm nó vì bất lịch sự.

“Xin lỗi, Mione. . . Dù thế nào đi nữa, để trả lời câu hỏi của bồ, Harry, tụi mình luôn luôn đi cùng với mấy con rắn đó. Như thể là… Gryffindors được định mệnh xếp cạnh chúng… Không nghi ngờ gì nữa.” Ron nâng cốc lên và uống một ngum lớn nước bí ngô. “Tụi mình luôn học cùng chúng từ sáu năm nay rồi… Làm quen với việc đó đi bồ.” Ron liếm môi sạch và cuối cùng, cầm thời khóa biểu của nó lên.

“Định mệnh… Mình nghĩ chỉ là thầy Dumbledore cố làm cuộc sống của tụi mình thêm khốn khổ mà thôi,” Harry gầm lên. “Đặc biệt là lớp độc dược. Mình luôn bị ghép với Malfoy hoặc một vài đứa khác… sau đó, Snape đổ lỗi cho mình vì làm hỏng độc dược. Snape ghét mình.”

Ron vỗ vai Harry thông cảm. “Mình hiểu mà. Thật sự đó.”

Hermione ậm ừ và gấp thời khóa biểu lại trước khi xếp nó vào cặp. “Ôi Harry… Mình chắc bồ không thực sự phiền khi bị ghép với Malfoy đâu, phải không?” Hermione hỏi đểu. “Mỗi lần bồ bị ghét với nó, bồ luôn đỏ mặt.”

“Mình-mình…cái gì?” Harry chớp mắt trước câu hỏi. “Mình không đỏ mặt khi Malfoy là người ghép cặp với mình.”

Ron khịt khịt mũi. “Đúng, bồ có mà. Mình cũng thấy.”

Harry gầm lên.

“Well, thế này cũng rất hay nhưng mình nghĩ chúng ta nên đi thôi. Bồ không muốn bị muộn học, đúng không?” Hermione đứng lên và cầm cặp sách của cô. “Đừng nhìn, Malfoy đang nhìn bồ đấy, Harry.” Hermione thì thầm đầy dụng ý; cô cười khúc khích khi Harry quay đầu lại nhìn.

Như lời Hermione nói, Malfoy đúng là đang nhìn Harry. Harry đỏ mặt ngay lập tức trong khi Draco vội vàng nhìn sang hướng khác. Pansy, người đang ngồi cạnh Draco, nhìn Harry cười khinh bỉ. Potter nhăn mặt và quay đi.

“Hôm nay là ngày thứ 2 ở trường và mình chắc Parkinson đang toan tính điều gì đó chống lại mình,” Harry lầm bầm.

“Cô ta ghét bất cứ ai lại gần Malfoy” Ron nói; nó đã dọn đồ và cũng đứng lên. Harry làm theo và bộ ba bắt đầu đi về phía cửa. “Vì bồ luôn bị ghép với Malfoy, bồ sẽ đứng đầu danh sách của cô ta.”

“Không phải thế là tuyệt vời sao?” Harry hỏi mỉa mai, đảo mắt xung quanh.

Khi họ đi ra xa khỏi bàn nhà Gryffindor, cả 3 người đã lỡ mất một tia sáng lóe lên trong mắt người bạn cùng lớp. Một kế hoạch đã được hình thành và chỉ còn lại vấn đề thời gian khi nào thời cơ đến.

‘Harry… Cậu sẽ là của tôi! Tôi chỉ phải chăm sóc Malfoy…’

HPDMHPDM

Như thường lệ, mỗi học sinh trong lớp bùa chú bị ghép với 1 Slytherin. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là hôm nay Harry không bị ghép với Draco. Thay vào đó, nó bắt cặp với Millicent Bulstrode. Đây là lần đầu tiên. Cô nàng to lớn kia càu nhàu và vứt sách và cặp lên bàn; Harry cảm thấy không thoải mái và ngồi xuống. Bulstrode béo hơn nó rất nhiều đến nỗi Harry thật sự không muốn mắc lỗi… Cô ta chỉ cần đấm nó một phát là thôi rồi.

Giáo sư môn bùa chú, thầy Flitwitch, đã đứng trước lớp. Ngài yêu tinh nhỏ bé đứng trên bục cao; đôi mắt tròn và sáng của thầy lướt qua lớp học, gật đầu thỏa mãn khi tất cả các bàn đều được có 1 Gryffindor và 1 Slytherin.

“Cả lớp, hôm nay chúng ta sẽ học bùa nóng-lạnh…”

Một học sinh của mỗi cặp sẽ tạo lửa. Giáo sư Flitwick chỉ vào mỗi bàn khi cả lớp bắt đầu. Vì Harry có thuộc tính lửa, nó nhanh chóng xung phong thực hành bùa và để Bulstrode là người sờ tay vào lửa. Nếu bùa đúng thì tay cô nàng sẽ không bị bỏng mà chỉ cảm thấy một làn gió ấm.

“Mày nên làm cho đúng vào, Potter,” Millicent gầm lên; nó đưa tay lại gần lửa và lườm Harry.

Potter gật đầu yếu ớt và chỉ đũa thần vào ngọn lửa đang cháy bập bùng. “Incendia Congelo!” Mắt xanh lá cây thấy ngọn lửa sáng lung linh và cháy bập bùng. Nói chung, ngọn lửa trông vẫn y xì như vậy. “Uh… Cậu có muốn tớ…?” Harry chỉ vào ngọn lửa nhỏ.

Bulstrode cưởi khinh bỉ. “Tránh sang 1 bên, Potter. Mày thực hiện bùa chú còn tao sẽ thử.”

Harry lùi 1 bước để Slytherin đứng trước ngọn lửa. Millicent ngập ngừng với tới; nó nhắm tịt mắt lại khi cho ngón tay cái vào ngọn lửa. Harry cắn môi dưới; cầu nguyện rằng bùa chú sẽ có tác dụng; Nó nhìn đi chỗ khác một lúc và thấy Malfoy đang nhìn thẳng vào mặt nó. Tóc vàng bị cặp với Parvati Patil; Parvati đang đứng đó, mắt cô mở to khi tay cô cho vào lửa mà không bị bỏng. Khi Draco cười khểnh với mắt xanh lá cây, Harry đỏ mặt và vôi vàng quay đi.

‘Hermione và Ron nói đúng… Mình đỏ mặt…’

Harry rên rỉ, mắt nó quay sang Bulstrode. Cô nàng đang nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình. Không bị làm sao cả và Harry vui mừng.

“Potter, nó có hiệu quả…” Bulstrode thì thầm; nó lật tay qua lại trong ngọn lửa

“Cám ơn Merlin…”

Cả lớp kết thúc sau khi giáo sư Flitwich đã kiểm tra kết quả mỗi nhóm. Hóa ra là khá tốt; chỉ có 1 người bị bỏng nhẹ. Không quá nặng, da chỉ hơi đỏ. Cả lớp chầm chậm xếp lại đồ; trước khi Bulstrode bỏ đi, nó mỉm cười nhẹ với Harry. Harry kinh ngạc đến nỗi không làm gì khác ngoài há hốc miệng nhìn đứa con gái. Ron đến bàn Harry và đập mạnh vào lưng Harry; Harry lườm tóc đỏ.

“Thế mọi chuyện làm sao? Bồ không đốt cháy tay mình đấy chứ?

Harry cười thầm và lắc đầu phủ định. “Không, Ron, mình phù phép và Bulstrode là người kiểm tra ngọn lửa. Mọi thứ vẫn tôt nếu không chắc là mình không còn đứng đây được đâu.” Harry nhắm mắt và rùng mình. “Bồ thế nào, Ron? Zabini có đốt cháy tay nó không?”

“À, ừ… Thằng đó là người phù phép, không phải mình,” Ron trả lời. “Mình không tin vào bản thân mình có thể phù phép được…”

Harry cười khi nhìn quay phòng, “Hermione đâu? Bồ ấy đi rồi à?”

“Ừ… Bồ ấy nói cái gì mà ngày đầy tiên đến lớp và không muốn bị muộn…” Ron nhún vai bất cần. “Tiếp theo là lớp của Snape… Nếu bồ hỏi mình, mình thật sự không muốn đến đó tí nào. Nhưng mình có thể làm được gì đây? Mình cần học lớp ấy nếu một ngày nào đó mình muốn làm thần sáng.”

Harry cười và đeo cặp lên vai. Khi nó và Ron đi ra ngoài. Parvati xuất hiện từ một nơi nào đó và bước lên những bước Harry đã đi. Potter ngừng nói chuyện với Ron khi nó để ý thấy có người khác đi cạnh.

“Chào, Parvati… Tôi nghĩ bạn đã đi rồi chứ?” Harry chào cô gái da màu. “Cặp với Malfoy thế nào?”

Đôi mắt nâu của Parvati cứng lên trong 1 giây. Nhưng khi cô chớp mặt thì lại bình thường. Cả Harry và Ron đều không nhìn thấy điều đó.

“Oh… cậu ta rất giỏi bùa chú…” Parviti vẫy tay thiếu thận trọng. “Chúng tôi không nói nhiều. Tất cả những gì cậu ta nói là khi cậu ta chuẩn bị phù phép và tôi sẽ kiểm tra nó.”

“Ah… tôi thấy rồi” Harry thì thầm; Parvati giận dữ nhưng lại chuyển sang cười khi Harry nhìn cô.

“Well. Ít nhất cậu ta cũng tốt với bạn hơn tôi. Khi chúng tôi cặp với nhau, chúng tôi không làm gì cả ngoài hét vào mặt nhau.”

“Giống như cãi yêu ấy,” Ron cười khúc khích; Harry đấm vào cánh tay tóc đỏ.

“Tôi nghĩ Malfoy chỉ là một kẻ khó ưa,” Parviti nói rất ngạo mạn. “Harry, bạn nên quên thằng đó đi. Bạn không không phải đối xử đặc biệt với nó.”

“Bạn đang nói gì thế, Parvati?” Harry hỏi, cười cười. “Tôi không đối xửa với cậu ta—“

“Oh, nói về Malfoy đủ rồi,” Parvati ngắt lời. “Chúng ta nên nhanh đến lớp của Snape thôi” Và như vậy, cô gái đi ngang qua cả 2, không quay xuống nhìn lấy 1 lần.”

“Chuyện gì với cô ta thế?” Ron hỏi.

“Ai biết, bồ…”

——————————————————————–

“Thật khủng khiếp…” Harry rên rỉ khi họ vừa thoát khỏi 2 tiết độc dược của giáo sư Snape. Ron gật đầu lia lịa, hoàn toàn đồng ý với tóc đen.

“Đây là lớp dài nhất trong toàn bộ cuộc đời mình!” Wealsey càu nhàu. “3 tiếng đồng hồ Snape sủa vào mặt tụi mình; mình ghét lớp này quá.”

“Mình thích nó… Dù mình có thể làm tốt mà không cần giáo sư Snape châm chọc,” Hermione nói. “Pha chế thuốc ngủ không khó làm lắm.”

“Dễ với bồ thôi, Hermione! Thuốc của bồ không sôi lên như của mình làm,” Ron xỏ xiên. “Crabbe chết tiệt còn kém hơn cả mình về môn độc dược nữa!”

“Oh, Harry, cẩn thận…!”

“Mình bị ghép cặp với Parkison… cái gì thế, Herm-Oof!” Harry hét lên khi va vào lưng của ai đó. Harry xoa xoa chán khi ngước nhìn lên; nó nhăn mặt khi nhìn thấy đôi mắt xám đang nhìn nó chằm chằm.

“X-xin lỗi, Malfoy…” Harry lầm bầm và cố né sang một bên tóc vàng. Draco nhanh hơn và chặn lối đi của Harry.

“Potter… Mày đã đeo kính mà vẫn cố đâm vào tao à… Thích gần gũi với tao đến thế cơ à?” Draco cười khẩy khi mặt chàng trai thấp hơn đỏ bừng.

Ron gầm gừ và xô Malfoy về sau. “Bồ ấy đã xin lỗi rồi, đồ khốn! Và có lẽ vì mày! Mày đứng đây như bức tượng ấy, chắn hết cả lối đi của người khác!”

“Tao không thèm tốn hơi với mày, Wealsel,” Draco chế nhạo, nó chùi chùi nơi Ron đã đụng vào. “Lần tới tao sẽ không tốt bụng như thế này đâu, Potter.”

Harry chỉ nhìn xuống trong khi Ron chế nhạo tóc vàng. “Coi chừng đấy, đồ con chồn!”

“Mày đang đe dọa tao hả Weasel?” Draco hầm hè. “Mày nên cẩn—“

Trước khi Maloy có cơ hội nói nốt cậu thì một tia sáng màu xanh bắn ra từ đâu đó tiến tới cả bọn. Harry nhìn thấy tia sáng và há hốc miệng; nó túm lấy tay Draco và cố đẩy Draco sang hướng khác, nhưng đã quá muộn. Tia sáng đó bắn thẳng vào ngực Draco; Harry mất thăng bằng và ngã đè lên trên Draco… hay là những thứ còn sót lại của nó.

Harry rên rỉ và nghe thấy tiếng 1 đứa con gái hét lên, hình như là Hermione. Sau đó từ đâu đó bên trên nó, nó nghe thấy tiếng Ron nguyền rủa không ngừng. Tóc đỏ kéo nó đứng lên… và nhận ra nó đang chạm vào một bộ áo choàng.

Giữa lúc hỗn loạn, không ai chú ý thấy một quả cầu nhỏ, trắng biến mất dần vào bụng Harry.

“Ôi chúa ơi… Mal-Draco!” Harry bò ra chỗ khác và kéo tấm áo choàng lên. Phía dưới không có gì cả, kể cả 1 sợi tóc vàng. “Draco… Ôi chúa ơi… Draco!” Nó rũ rũ tấm áo, hi vọng còn thứ gì của Draco sót lại.

Hermione quỳ xuống bên cạnh chàng trai đang bị hoảng loạn. “Harry… dừng lại đi… Ron đang đuổi theo người đã làm phép…

“Bồ có thấy đó là ai không? Có nghe thấy là phép gì không?” Harry hỏi điên cuồng. “Chuyện gì xảy ra với Draco vậy?! Mình nhìn thấy một tia sáng và cố đẩy Draco sang chỗ khác… Cậu ta biến mất rồi… không-không còn gì sót lại cả!”

Hermione sợ chết được nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh. “Không, mình không nghe thấy… Hi vọng Ron sẽ bắt được thủ phạm. Người đó chưa chạy đi xa được đâu.”

Harry khóc thút thít và ôm chặt lấy tấm áo choàng cuả Malfoy. “Draco đã biến mất… chuyện gì sẽ xảy ra nếu–” Harry đột ngột hét lên đau đớn.

“Harry! Harry, bồ bị làm sao thế?” Hermione hoảng hốt hét lớn; cô giữ lấy vai Harry và cho cậu ngồi yên.

“Bụng… bụng mình…đau quá,” Harry thở hổn hển, tay ôm bụng. “Có lẽ khi mình ngã, mình bị dãn cơ…”

Hermione quan sát khuôn mặt bạn mình và lắc đầu, Harry đang ra mồ hôi như tắm.

“Mình nghĩ do cái khác… Harry, bồ có thể đứng không? Mình sẽ đưa bồ đến bệnh xá để kiểm tra.”

“Mình-mình không…” Mắt Harry trợn ngược về sau và ngã phịch xuống. Nó lơ mơ nghe thấy tiếng Hermione hét lên trước khi bóng tối bao trùm…

“tỉnh lại đi. Harry…”

Potter rên rỉ và quay mặt sang hướng khác, tránh giọng nói phía trên kia. Tất cả những gì nó muốn là ngủ…

“Harry, bồ phải tỉnh lại. Harry, làm ơn!”

Harry cằu nhằu và từ từ mở mắt; nó kêu lên và lấy một tay che mặt. Ai đó phía bên trái nó đang tặc lưỡi và Harry nghe thấy tiếng kéo rèm. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nó và kéo tay nó xuống. Harry chớp đôi mắt lờ mờ; ai đó đưa cho nó kính và Harry đeo nó vào.

“oh… Hermione… chuyện gì thế?’ Harry hỏi; nó cố ngồi lên. Hermione ra phía sau nó và đặt một cái gối kê.

“Bồ ngất vì đau trên hành lang,” Hermione thì thầm; cô ngồi xuống ghế bên cạnh giường. “ Bồ đang ở bệnh xá. Ron quay trở lại với… Bồ ấy đã bắt được người đó và sau đó nhìn hấy bồ dưới đất… Bồ ấy giúp mình mang bồ đến đây.”

“Là ai?” Harry hỏi; nó nhìn thấy một tấm rèm bao quanh giường,

“uhm… Là Parvati, Harry,” Hermione trả lời. “Ron và mình đã dẫn cô ta đến phòng thầy hiệu trưởng trong khi bồ vẫn đang bất tỉnh. Cô ta thú nhận đã làm phép với Malfoy.”

“Tại… tại sao cô ta…” Harry lắc đầu. “

“Sao… sao cô ta lại…” Harry lắc đầu. “Mình ngất đi được bao lâu rồi? Và lời nguyền là gì thế? Chúng ta có thể mang Draco trở lại không?”

“Parvati nói cô ta muốn Draco biến mất… well, cô ta gần như đã làm được, nhưng không đúng lắm.” Hermione cựa quậy trên ghế. “Bồ hiểu này, Harry, Malfoy không thực sự biến mất.”

“Ý bồ là gì!? Không còn gì ngoài tấm áo choàng của cậu ta!” Harry ngắt lời. “Bồ cũng nhìn thấy mà! Draco không có ở đó!”

Rèm che xung quanh giường Hary bị kéo sang 1 bên và Madam Pomfrey bước vào. “Trò Potter Ta thấy con đã tỉnh rồi. Ta nghe thấy tiếng hét của con dù ta đang ở trong phòng.”

Harry đỏ mặt. “Xin lỗi, Madam. Con-con chỉ lo cho Dra-Malfoy thôi.”

“Không phải chính xác lắm nhưng ta đồng ý với ý kiến trò Ganger. Trò Malfoy không biến mất,” Poppy nói. “Trò ấy đang ở chỗ chỗ khác.

“Ở chỗ nào ạ? Con không hiểu…” Harry nhăn mặt.

Poppy thở dài và ra hiệu cho Hermione đứng lên, cô nàng đứng lên và lùi về sau. Vị y sĩ tiến lại gần và kéo áo Harry lên, để lộ khoảng bụng của tóc đen. Harry nhìn Hermione nhưng tất cả những gì cô làm chỉ là lắc đầu. Khi Madam Pomfrey chỉ đũa phép vào bụng Harry, nó nhìn chằm chằm vào cây đũa phép. Lẩm nhẩm vài câu thần chú, vị y sĩ chỉ vào một hình ảnh hiện ra ngay trên bụng Harry. Trong hình chiếu đó là một cái gì đó nổi lên. Harry liếc nhìn và nhướng mày.

“Đó là bụng con ạ? Cái gì mờ mờ trong bụng con vậy? Không phải đó nhọt chứ? Sao bụng con lại đau thế ạ?”

Hermione cố nín cười trong khi Poppy đảo mắt, môi nở nụ cười.

“Không Harry, đó không phải là nhọt. Cái thứ mờ mờ ấy là một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong người con.”

Harry thở hắt ra. “Oh, thế không phải là nhọt… Cái đó đang lớn- CÁI GÌ?!” Harry nhìn xuống bụng mình và sau quay sang xem hình chiếu. “Có phải bà vừa nói ‘sinh linh bé nhỏ’?!”

“Đúng rồi trò Potter, con đã mang thai 5 tuần rồi và cái con vừa mới gọi là ‘nhọt’ đó là Draco Malfoy.” Poppy giải thích, chỉ vào đốm màu mờ mờ. “Cái mà con nhìn thấy ở đây là đầu của thai nhi.”

Harry run run đặt tay lên trên bụng.

“Con-con đang mang thai và đó là Malfoy…?”

Lần thứ 2 trong ngày, Harry ngất xỉu.

End chap 1

Advertisements

[ Drarry ] Ác mộng

2 Th6

Author: PadFoot

Rating: K+

 Genre: SA, OOC

 Status: on going

Summary: Harry gặp ác mộng, và cơn ác mộng đó cho nó những thắc mắc khó chịu…

Đã được sự đồng ý của tác giả

CHAP 1.

Ú ớ, ngú ngớ, một thằng nhóc có mái tóc đen rối bù vật vã trên chiếc giường đơn trong phòng ngủ nam sinh. Mặt nó đầm đìa mồ hôi và mắt nó nhắm nghiền có vẻ là đau lắm.

“Gyaa!!!” – Harry choàng mở to mắt, hổn hển hớp lấy từng hớp không khí như thể nó chưa bao giờ biết thở cho đúng cách.

“Ác mộng à…?” – Thằng bạn tóc đỏ của nó, Ron, quay sang lè nhè hỏi. Nhưng hình như nhóc tóc đen không để ý lắm đến câu hỏi thăm ngái ngủ của thằng bạn. Nó còn đang mải ôm lấy thân thể run rẩy, đôi mắt mở to nhưng không nhìn thấy gì cả, và mồ hôi rịn đầy trên trán nó. Nó chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình về giấc mơ quái đản ban nãy. Tim nó hơi nhoi nhói.

“Mình làm sao thế này…” – Harry thở dài, cố vỗ về bản thân chìm lại vào giấc ngủ.

———-

 Harry Potter đang đứng ở một nơi nào đấy, không rõ lắm vì xung quanh rộng mênh mông một màu đen. Màu đen tệ hại ấy như đang nuốt chửng lấy nó, và nó cảm thấy lành lạnh. Nó ngơ ngác nhìn quanh, rồi khi thấy được một hình ảnh hơi khuất trong bóng đêm, nó á khẩu.

“Vui vẻ quá nhỉ, Harry Potter…”

Harry nhìn chằm chằm vào gương mặt người con trai đối diện. Đẹp, ừ đẹp, nhưng đáng sợ. Nó lắp bắp:

“T… Tom Riddle…”

Người con trai trước mặt nó cười khểnh. Hắn khoanh tay trước ngực, đứng chùng chân thoải mái, nhìn nó như thể hắn đang nói chuyện với bạn bè thân thiết của mình.

 “Tại sao mi lại ở đây?” – nó nghe bản thân mình hỏi.

“Ta luôn tồn tại trong tim mi, Harry Potter. Vì như ta đã nói, ta và mi giống nhau.”

“TA KHÔNG HỀ GIỐNG MI!!!” – Harry hét lên. Chính nó cũng không hiểu vì sao bản thân mình lại kích động đến như thế.

 “Chúng ta đều không có được tình yêu mà chúng ta muốn.” – Riddle vẫn tiếp tục – “Ta chưa bao giờ nhận được tình yêu từ cha mẹ ta. Còn mi…”

“Ta có tất cả những gì ta muốn.” – Harry nói – “Mọi thứ tình yêu, tình bạn. Tất cả.”

“Ta tự hỏi điều đó, Harry Potter.” – môi Riddle cong lên thành một nụ cười khinh khỉnh – “Có nên giúp mi nhận ra một chút không nhỉ?” – rồi hắn biến mất.

 Harry cảm thấy điên tiết. Cái quái gì đang diễn ra thế? Nó đã tiêu diệt được kẻ thù lớn mạnh nhất của cả thế giới, vậy mà một mảnh linh hồn ngớ ngẩn của hắn vẫn cứ vất vưởng trong giấc mơ của nó sao? Và làm gì có chuyện nó không được yêu thương chứ? Nó có Ron, Hermione làm bạn tri kỉ, có người con gái nó yêu, Ginny ở bên. Tình cảm gia đình nó cũng đã thấu hiểu. Nó biết ba má nó yêu thương nó. Mọi người đều ngưỡng mộ nó, còn cái gì mà nó thiếu nữa?

Một cái bóng trắng lờ mờ hiện ra trong bóng đêm đen nghịt làm nó chú ý. Cái bóng cứ uốn éo một cách khôi hài trong không trung rồi kết lại thành một hình thù rắn chắc. Một con người. Một người mà có chết Harry cũng không thể không nhận ra. Draco Malfoy.

Draco nhìn Harry. Ánh mắt cậu như nhìn xuyên thấu vào tâm can Harry, nhưng lộ rõ vẻ căm ghét. Cậu cất giọng đều đều:

 “Tôi ghét cậu, Potter.”

“Hả?” – Harry hỏi lại trong khi trợn mắt ngó người đối diện. Nó chẳng hiểu gì cả.

“Tôi ghét cậu.” – Draco lặp lại rõ ràng hơn.

 Harry tự hỏi nó đã nghe Draco Malfoy sỉ nhục mình biết bao nhiêu lần rồi. Lời lẽ của thằng này những lúc như thế còn làm nó điên tiết hơn. Nhưng chưa bao giờ nó nghe câu…

“Tôi GHÉT cậu.” – Draco Malfoy tiếp tục lặp lại, nhấn mạnh một cách căm phẫn.

 Quả thật, Harry sững sờ khi bị tấn công bởi mỗi một câu nói cứ lặp đi lặp lại của Draco Malfoy. Câu nói ngắn gọn hết mức, giọng nói thì đều đều và ánh nhìn căm ghét mà nó thấy, nó nghe cho nó cảm giác Draco ghét nó đến mức cậu chẳng thèm tốn lời vì nó.

Nhưng ánh mắt Draco vẫn cứ như nhìn rõ tâm can Harry, khiến nó không thể rời mắt đi nơi khác. Nó chỉ biết đứng trời trồng mà nhìn sâu vào ánh mắt xám thăm thẳm.

“Tôi CỰC KÌ CĂM GHÉT cậu.” – Draco Malfoy lặp lại một lần nữa rõ từng âm sắc.

Đơn giản thôi, chỉ cần đáp trả một câu “Tôi còn ghét cậu GẤP TRĂM LẦN.”, vậy là đủ. Nhưng lời nói không thể vượt ra khỏi bờ môi Harry. Nó tự hỏi cái cảm giác đau đau ngu ngốc này là gì. Bị một thằng Slytherin nói ghét, lại chả thích quá đi chứ. Lại còn là Draco Malfoy nữa chứ. Vậy thì tại sao…? Nó tự hỏi liệu nó có thật sự ghét Draco Malfoy hay không. Nó nghe mình đáp lại ngu ngốc:

“Tôi không biết…”

Draco Malfoy vẫn cứ nhìn nó, rồi bất chợt tiến lại gần. Cậu đưa tay đặt lên cổ Harry và bắt đầu vuốt ve cái chỗ nhạy cảm ấy. Harry bất chợt run lên. Nó tránh nhìn vào ánh mắt Draco, vì nó sợ mọi cảm xúc của nó sẽ bị đôi mắt xám kia thiêu đốt mất. Và rồi…

“Harry Potter, tôi muốn cậu CHẾT.”

 Đôi bàn tay Draco siết chặt lấy cái cổ mỏng manh của Harry. Harry bất chợt nhìn lên, và nó lặng đi. Draco đang cười. Nụ cười sao mà độc ác, mà tàn nhẫn thế. Tim nó đập dồn, đau thắt. Harry cố đưa tay đẩy Draco ra, nhưng cơ thể cậu đã áp sát nó. Hơi ấm từ Draco truyền sang sao mà thật đến thế. Và mùi hương. Nó làm Harry chao đảo. Harry cắn chặt lấy môi, lấy lại tự chủ, và vung tay tát bốp vào mặt Draco. Đôi tay cậu rời ra. Nó ôm lấy cổ, ho khù khụ. Đau. Cả cơ thể lẫn trái tim nó đều co thắt một cách tệ hại. Trong cơn đau, nó ngẩng lên nhìn Draco. Cái gì thế? Một nét gì đó hiện lên trên khuôn mặt cậu. Một cái gì đó mông lung như xoáy sâu vào tâm can nó. Mắt nó mờ đi, và…

Nó đã thức dậy. Nó vẫn ở đây, trong phòng ngủ nam sinh nhà Gryffindor. Tối thật nhưng nó vẫn cảm nhận được có Ron ở bên. Thằng bé hỏi thăm nó mấy câu ú ớ trong cơn mê. Vậy còn… Draco?

Nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bị Draco Malfoy ghét. Từ lâu nay đã thành quy luật, thằng nhóc tóc vàng luôn hành hạ, đay nghiến nó giữa chốn đông người. Harry luôn nghĩ đó là biểu hiện của sự thù ghét. Nhưng trong giấc mơ… Draco nhìn nó chăm chăm, soi mói từng góc nhỏ trong tâm hồn nó, và chỉ bằng những lời lẽ đơn giản mà nói ghét nó. Chỉ có mỗi một câu, cứ lặp đi lặp lại, vậy mà… Nó nhớ lại bản thân đã đau thế nào khi nghe những lời nói ấy, khi những đụng chạm nhẹ nhàng chuyển thành cái siết cổ ghê sợ. Draco Malfoy nó biết chưa bao giờ thật sự muốn giết nó.

 Nó đau à? Tại sao? Nó tự vấn bản thân. Nó muốn biết tại sao cơ thể nó lại phản ứng ngu ngốc thế. Đau ư…?

Hay là nó đã y… Không, không. Nó lắc đầu xua đi cái ý nghĩ điên rồ ấy. Chuyện đó thật là lố bịch. Nó đã có Ginny rồi.

 Nó mỉm cười vì cái sự ngu ngốc của bản thân và nằm xuống với mong muốn chìm tiếp vào một giấc mơ khác.

Chỉ là một giấc mơ thôi mà.

——————————————-

 End chap 1.

[ Oneshot ] [Drarry] The Beautiful Angel

28 Th5

Tittle: The Beautyful Angel

Author: PadFoot

 Genre: SA, romance…

Disclaimer: các nhân vật đều thuộc về JKRowling, nhưng các bạn trong chap này dễ thương là do lỗi của tớ

Rating: K+

Pairing: Draco x Harry

Summary: Có 1 thiên sứ xuất hiện trong 1 ngày mưa…

p/s: Đã được sự cho phép của tác giả

 ————————————-

 Đó là một ngày trời nắng nhưng không gay gắt. Ánh nắng dịu mát làm cho lũ học sinh phấn khích đến kinh ngạc. Cũng đúng thôi. Sau cơn mưa dài đằng đẵng suốt hơn hai tháng liền, một cơn mưa gọi là hiếm có trong lịch sử, cuối cùng, trời cũng quang đãng. Không khí trong lành như thể vừa được gột rửa, ẩm ướt, mát mẻ, và xanh. Làn gió thoang thoảng thổi qua, lay lay mấy tán lá, rồi mơn man trên da mặt. Nói thật, học sinh Hogwarts cực khoái thời tiết thế này. Cũng coi như đền bù cho tụi nó.

 Hàng tá học sinh kéo nhau ra ngoài khoảng sân rộng hóng gió. Tụi nó ngồi khắp nơi trên ghế đá, trên vạt cỏ xanh bên hồ, cười đùa nói chuyện cực vui vẻ. Tụi Quidditch thì chả thiết tập tành, chỉ rủ nhau trèo lên chổi rồi lướt vi vu hưởng thụ trên không. Ai cũng trong tâm trạng phơi phới.

 Nếu như bạn có thể phát ngôn ra câu vừa rồi, thì chắc là bạn chưa nhìn thấy Draco Malfoy. Trong cái hoàn cảnh mà bất cứ học sinh nào, kể cả dân Slytherin cũng rũ bỏ hết phiền toái trong đầu để mà tận hưởng tiết trời như thế, anh chàng lại tự nhốt mình trong căn hầm sâu hút dưới lòng đất của Nhà mình. Hài hước thật, thực ra anh chàng cũng chẳng biết mình đang điên đầu vì cái gì nữa.

 Draco thở dài đánh thượt. Vì cái quái gì mà cậu lại trở nên buồn chán đến thế này? Vài phút trước, khi đi ngang qua Blaise Zabini, thằng bé còn nói hai cái lông mày của cậu đang xoắn tít vào nhau. Nói cho cùng, chỉ là cậu đang băn khoăn một vấn đề cực khó hiểu. Đó là cái con người tên Harry Potter.

——————————————

Một tuần trước đó.

 Trời mưa. Mưa tầm tã, như trút hàng đống nước thừa của Merlin xuống đầu con người. Mưa thường làm cho con người ta chán nản, huống chi đã hai tháng trời nay cứ mưa suốt như thế. Có lẽ đó là lí do Harry Potter trở nên hết sức kì lạ.

Thường thì Harry Potter vốn đã khá kì lạ. Cậu biết điều này vì cậu hay nhìn nó, chỉ để moi móc xem có cái gì đáng cười không mà chọc quê. Nên cậu biết cái tên đó kì lạ đến thế nào. Dạo gần đây nó hay đỏ mặt khi thấy cậu. Cậu tự hỏi mình có làm gì khiến nó tức đến thế không, vì từ khi bước sang mùa hè cậu chẳng trêu ghẹo gì nó cả. Quá sức kì quái.

Giờ Thảo dược bắt đầu trong chán nản. Học sinh cứ phải đội mưa để đi từ lâu đài đến nhà kính. Điều đó làm cậu, cũng như bao đứa khác, chán hết sức. Mưa như trút nước không sao ngưng được. Mọi thứ dường như cũng chán theo. Harry Potter vừa thở dài. Và, hả? Nó đang nhìn lén cậu. Harry vội vàng quay đi khi bị cậu bắt gặp. Nó lại đỏ mặt. Thôi được, có cố nặn óc cũng không biết mình đã đắc tội gì, nên cậu chọn cách không nghĩ đến nữa. Thế đỡ mệt óc hơn. Bà giáo sư Sprout vừa giảng cái gì đó, nhưng cậu chẳng thiết nghe. Chán mà.

 Cả buổi học sau đó, trong những tiết học tiếp theo mà dân Slytherin học cùng Gryffindor, Harry cứ nhìn lén cậu. Lạ thật. Nó có cái gì muốn nói với cậu à? Muốn khiêu chiến tay đôi chắc? Thôi được, nếu nó muốn, cậu sẵn sàng chấp nhận. Nghĩ là làm, cậu quyết định ở lại đợi nó tại tiết học cuối cùng.

“Có cái gì muốn nói với tôi sao, Potter?” – cậu cong môi, trưng ra một điệu cười rất Malfoy thường ngày.

Harry nghệt mặt ra một lúc, rồi lại đỏ mặt, nó bảo hai đứa bạn thân cứ về trước. Chúng nó cự nự cái gì đó, rồi rốt cuộc cũng cuốn gói. Thế dễ nói chuyện hơn.

 “Cậu cứ nhìn tôi trong suốt cả ngày hôm nay. Muốn gì hả?”

“…”

 Harry vẫn cứ đỏ mặt, và cứ như đang phân vân cái gì đó. Rỗi hơi, cứ nói thẳng ra đi.

Cậu nhếch mép, rồi từ tốn bước đến bên khung cửa sổ, ngắm nhũng giọt nước mưa lăn trên mi mắt những bức vẽ trên khung kính. Giống như là chúng đang khóc ấy nhỉ?

“Mưa đẹp thiệt ha?” – Harry cất tiếng. Cậu quay đầu lại nhìn nó. Mưa mà đẹp cái gì?

“Buồn phát ớn.” – cậu nói – “Nó làm tôi chán.”

 “Ron cũng hay nói thế.” – nó cười khúc khích, má hây hây đỏ – “Nhưng thực sự thì mưa đẹp lắm đấy chứ.”

Thề có Merlin, không hiểu vì sao tự nhiên Draco lại thấy mưa đẹp lên kì lạ.

 “À… có thể…” – cậu trả lời, trong khi thực ra chẳng biết mình đang nói cái gì – “Cậu thích mưa lắm hả?”

“Ừm…” – nó nhắm mắt lại, đầu nghiêng nghiêng, cứ như đang thưởng thức tiếng mưa rơi – “Mưa trong vắt và mát lạnh. Nó đẹp long lanh.”

Có cái gì đó đang giộng thình thịch trong ngực cậu. Có lẽ một lát nữa phải xuống Bệnh thất kiểm tra thử xem.

“Ờ…” – cậu ú ớ thừa nhận. Mà cậu đang thừa nhận cái gì “đẹp” thế? Mưa hay là…?

“Có chuyện này…” – nó tự nhiên ấp úng.

 “Sao?”

“Cậu… có ghét tôi không?”

 “Hả???”

Cậu trợn mắt ngó đứa con trai đối diện. Harry Potter hỏi cậu xem cậu có ghét nó không. Mà cậu là Draco Malfoy đấy nhé. Chuyện này chẳng phải quá rõ rồi sao?

Cậu nghe mình trả lời lại:

“Không. Mắc gì phải ghét?” – Cái quái gì nữa thế? Mình đang mắc cái chứng gì vậy??? Lẽ ra phải nói ngược lại chứ???

 Harry bỗng nhiên cười tươi. Tự nhiên trước mắt Draco xuất hiện ảo giác. Một thiên sứ, có lẽ thế, đang đứng trước mặt cậu, tỏa sáng. Thiên sứ có cánh nhé, như là một vầng sáng kết tinh, tóc đen, hai má ửng hồng, đôi mắt xanh thăm thẳm và đôi môi hồng phơn phớt. Nếu có ai ở đó, người đó tốt nhất là nên cho cậu một bùa Choáng, không thì cũng nên nện cho cậu một cái vào đầu, để ngăn ngay lại cái thôi thúc muốn chạm vào đôi bờ môi khiêu khích kia. Tiếc là, chẳng có ai ở đó cả ngoài cậu và thiên sứ.

 Draco chầm chậm tiến về phía Harry, chẳng hiểu mình đang làm cái gì, đôi mắt chỉ đăm đăm nhìn khuôn mặt càng lúc càng đỏ của cậu bé tóc đen. Đôi mắt đẹp vô ngần với đôi hàng mi dày, đôi môi ươn ướt, hồng hồng như đang mời gọi.

Thật là dễ thương. – đừng hỏi tại sao cậu nghĩ thế, vì chính cậu cũng không biết nữa. Hình như có cái gì đó đang dậy lên trong lòng cậu.

Đôi mắt xám của cậu dừng lại trên bờ môi của Harry, như thể trên đời này chẳng còn thứ gì lôi cuốn hơn thế nữa. Và cậu làm y như là mình muốn.

Khuôn mặt của Harry chưa bao giờ gần đến thế, và cũng chưa bao giờ đỏ đến thế. Cậu có thể cảm nhận rõ sức nóng truyền sang từ gương mặt đó, hơi thở hổn hển từ con người đó, và vị ngọt chưa bao giờ có từ đôi môi xinh đẹp đó. Cậu cảm thấy khao khát hơn bao giờ hết. Cậu muốn nhiều hơn nữa, chìm sâu hơn nữa vào cái cảm giác ngất ngây lầm đầu tiên có trong đời. Cái lưỡi Draco bắt đầu tham lam đưa vào miệng Harry, và nó cũng không chống cự. Hai cái lưỡi ướt át quấn lấy nhau, khao khát nhau. Nhưng rồi cậu chợt giật mình. Cái quái gì thế??? Đây là Harry Potter kia mà???

Cậu buông vội Harry ra, ú ớ mấy câu xin lỗi ngớ ngẩn chưa từng thấy. Những tưởng sẽ thấy một cái tát trời giáng, hay tệ hơn, một lời chú độc ác nào đó từ con người kia, nhưng không. Harry chẳng nói gì hết. Khuôn mặt nó đỏ lựng. Draco phải kìm lòng lắm để không hôn nó một lần nữa. Cái quái gì đang diễn ra ở đây thế??? Đầu tiên cậu đứng nói chuyện với Harry Potter về mưa, sau đó hôn nó. Và nó trông chẳng có vẻ gì là giận dữ. Chuyện này có nghĩa là gì thế???

 “Tôi… Tôi phải trở về…” – Harry ấp úng, rồi nhanh chóng chạy vội khỏi căn phòng trống trải. Cuối cùng, chỉ còn lại Draco ở đó, thơ thẩn ngớ ngẩn nghĩ lại xem đã xảy ra chuyện gì.

——————————————

 Cho đến tận bây giờ, khi tâm trạng đã phần nào được giải tỏa vì mưa đã ngừng rơi, Draco vẫn không tài nào hiểu được bản thân cũng như Harry Potter. Chưa bao giờ hai người có một buổi nói chuyện “yên ổn” đến như thế. Trong một phòng học trống trải, chỉ có hai người, nói chuyện về mưa. Lãng mạn đấy chứ. Không, không, vấn đề là tại sao hai đứa lại có thể nói chuyện với nhau như thế, và tại sao cậu lại làm thế với Harry. Chưa tính đến chuyện hai người là con trai, thì một chuyện một Draco Malfoy hôn một Harry Potter đã vốn không thể có rồi. Thế mà cậu lại làm thật. Có lẽ quả thật lúc đó Harry quá sức dễ thương.

Thôi, tốt nhất đừng nghĩ nữa cho mệt óc. – nghĩ thì nghĩ thế nhưng suốt cả ngày hôm đó, Draco không thể ngừng suy nghĩ về chuyện-mà-ai-cũng-biết-là-gì-đấy.

 ———————————–

Vài ngày sau đó, cậu và Harry vẫn hay chạm mặt nhau. Harry hay nhìn cậu với một ánh mắt đầy hi vọng. Nhưng nó hi vọng cái gì thế? Hi vọng cậu sẽ dập đầu xuống tạ lỗi chắc? Cứ cho là lỗi của cậu đi, nhưng nói thật Draco cảm thấy chẳng hối tiếc gì khi đã làm thế.

——————————————-

“Draco!!! Nghĩ xem có tin gì nè!!!” – Giọng Blaise kéo dài đầy phấn khích vang lên khắp phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin vắng vẻ.

 “Chuyện gì?” – Draco lơ đãng thả một câu hỏi lên không.

“Có một party. Giữa nhà Slytherin và Gryffindor.”

 “Hả? Chuyện quái gì thế?” – Draco hỏi, cảm thấy đầy khó hiểu. Hai nhà vốn đã ghét cay ghét đắng nhau bao nhiêu đời rồi cơ mà – “Đừng có ăn nói vớ vẩn.”

 “Thiệt đấy. Đáng mong đợi ghê há.”

“Cái đó làm cậu vui đến thế ư?”

“Tất nhiên.”

“Đợi chút. Cậu không phải là ghét nhà Gryffindor lắm sao?”

“Ừ. Nhưng có Neville mà, nên…”

“Nên? Có cái tên hậu đậu đấy thì sao?”

Mặt Blaise bất chợt đỏ bừng, làm thoáng chốc Draco đã liên tưởng tới Harry.Thằng bé nói ấp úng: 

“Cậu biết đấy… Lũ Gryffindor tất nhiên là chán ngắt, lại tự kiêu, cho là ta đây dũng cảm, nhưng… Neville thì…”

“Căn bản vì nó đâu có cái gì để tự kiêu đúng không?” – cậu cười khểnh. Trông Blaise có vẻ hơi tức giận.

“Đừng có nói cậu ấy như thế.”

“Có liên quan gì cậu sao? Cậu không ghét nó à?”

“Không. Tớ yêu cậu ấy.”

Yêu á???”

 “Không thấy cậu ấy rất dễ thương sao?” – ờ, thực ra thì Harry dễ thương hơn. Nếu cậu nhìn thấy cảnh đó…

“Cậu yêu cậu ta vì cậu ta dễ thương?”

 “Ừ. Nhìn cậu ấy là muốn hôn á.” – mặt Blaise đỏ ửng. Muốn hôn? Giống mình à…

“Muốn hôn thì là yêu à?”

Trông mặt Blaise như vừa bị một trái Blugger giộng thẳng vào đầu vậy. Cậu ta trợn mắt ngó cậu, rồi thở dài:

“Draco, không thể ngờ cậu chậm tiêu thế. Nếu như cậu có thể tìm một người làm cậu cảm thấy như tớ thì…”

“Có một người.”

“Cái gì???”

 “Có một người tớ thấy dễ thương, và sau khi nói chuyện với cậu ta một lúc thì tớ muốn hôn cậu ta. Và tớ hôn.” – Draco kể, hướng đôi mắt cầu viện về phía Blaise – “Thế tức là sao?”

 “Thiệt sao??? Vậy mà cậu không biết??? Sau khi đã hôn cậu ta???”

“Không, tớ chẳng hiểu gì hết.”

 “Ôi Merlin! Ngốc cũng có mức độ thôi Draco.” – Blaise đưa tay ôm đầu, nửa buồn cười nửa muốn nện cho thằng bạn một cái – “Đó chính là yêu.”

 “Yêu??? Ý cậu là tớ yêu cậu ta???”

“Chứ còn gì nữa. Mắc gì mà tự nhiên cậu muốn hôn một thằng con trai?”

 “Nhưng tớ và cậu ta về căn bản vốn không thể…”

“Yêu thì chẳng có gì giới hạn hết. Tớ nhận ra điều này khi tớ biết mình đã yêu Neville. Và Draco, người đó là dân Gryffindor đúng không?”

“Ừ.”

“Thế thì tiến lên thôi. Nhân dịp party này mà biến cậu ta thành của mình đi. Đó cũng là kế hoạch của tớ đấy.”

 “… Đó cũng là một ý hay.”

————————————————† ?

Cái party giữa hai nhà hóa ra là do Blaise cấu kết với mấy đứa bên nhà Gryffindor lập ra. Khó tin nổi là có nhiều dân Gryffindor và Slytherin đến dự thế. Bữa tiệc tổ chức tại sân trường, vào một buổi tối lồng lộng gió. Tiệc BBQ. Harry xuất hiện trong bộ áo chùng phù thủy thường ngày, nhưng nhìn dễ thương đến chói lòa. Draco biết cậu đang gặp ảo giác, bắt đầu từ khi cậu nhận ra bản thân đã yêu Harry, nhưng cậu chấp nhận để bản thân chìm đắm trong nó. Cảm giác yêu cũng không hề tệ. Cái vị ngòn ngọt của đôi môi thiên sứ kia vẫn cứ đọng trên khóe môi cậu, không hề phai nhạt. Giá mà được hôn thêm lần nữa…

 Blaise vỗ bộp lên vai cậu một cái, mỉm cười cổ vũ rồi bước đến chỗ thằng nhóc Longbottom. Cậu ta nói cái gì đó, có lẽ là mấy câu trêu ghẹo, và thằng nhóc đỏ mặt. Nó ú ớ đáp lại mấy câu trong khi cậu ta càng hứng thú. Tán tỉnh như thế thật là có nghề.

Cậu nhanh chóng nhận ra nhiệm vụ của mình. Harry đang đứng một mình bên hồ, khuất bóng với những người còn lại, im lặng. Hai đứa bạn của nó đã tách ra đi riêng. Cậu nhìn nó một lúc lâu, thấy mình ngớ ngẩn khi tự hỏi ai đã vẽ nên một bức tranh đẹp như thế. Cảnh nước hồ đêm dưới ánh trăng điểm thêm vào sự có mặt rạng ngời của Harry. Chà, ảo giác nặng rồi đây.

“Chỉ có một mình thôi sao?” – cậu cất tiếng hỏi khi bước đến bên cạnh Harry.

 Mặt Harry đỏ lên trong ánh trăng. Nó quay mặt ra hồ.

“Ron và Hermione nên đi riêng.” – nó trả lời – “Cho nên tôi bảo họ đi.”

“Cậu biết nghĩ cho bạn bè nhỉ?”

“Một chút.”

Im lặng. Cậu cố nặn óc nghĩ ra cái gì đó để nói. Khó quá đi mất. Bản thân cậu không rành mấy vụ này. Nhưng Harry lên tiếng trước:

 “Chuyện hôm đó…”

“…”

“Tại sao cậu lại làm thế?”

“…”

Tất nhiên cậu muốn nói là cậu yêu nó, nhưng hình như chẳng thốt được ra tiếng. Đành im lặng vậy.

Một lát sau, Harry quay lại nhìn Draco, và cậu ngạc nhiên hết sức. Nó trông như sắp khóc vậy.

“Cậu biết chuyện đó đúng không? Nên cậu đùa giỡn tôi?”

“Hả?”

“Cậu có biết tôi đã hi vọng đến mức nào khi cậu… Vậy mà cậu vẫn cứ như thế?”

 “…” – đợi chút, chẳng lẽ…

“Cậu hài lòng rồi chứ? Vì tôi đã đau khổ đến như thế này… Vì tôi đã y…”

Thật ra bản thân Draco muốn nghe hết câu nói của Harry, nhưng chẳng biết thế nào mà cậu lại chọn cách khóa môi nó lại. Lần thứ hai cậu chạm đến đôi môi của thiên sứ, nó ngọt hơn và hấp dẫn hơn rất nhiều. Cậu đưa tay lùa vào mớ tóc rối bù, kéo nó vào thật gần, và ấn môi lên môi nó. Có một dòng nước nóng hổi lăn xuống khuôn mặt nó, lan sang má cậu. Cái nóng ấy hòa vào cái nóng của đôi gò má Harry, lan sang người cậu. Cậu thấy cơ thể mình cũng nóng bừng. Đôi môi của Harry bất chợt mở ra, và cái lưỡi của cậu ngay lập tức cảm thấy hàm răng xinh xắn và khuôn miệng bé nhỏ của nó. Ước chi cái giây phút này là bất tận.

 “Tôi muốn là người nói trước.” – cậu nói sau khi tiếc nuối buông Harry ra, hổn hển.

Harry đưa đôi mắt ươn ướt long lanh nhìn Draco, một phần thì hi vọng, một phần lại như sợ sự thật không như mình mong đợi. Draco cười. Đúng là Harry quá sức dễ thương.

Cậu ghé sát vào đôi tai đang ửng đỏ của Harry, làm nó khẽ rùng mình, thì thầm:

 “Tôi yêu cậu, Harry… Tôi yêu cậu…”

Và Harry khóc, khóc nhiều thật nhiều. Nó như muốn nói gì đó, nhưng cứ mỗi lần định cất tiếng thì lại bị tiếng nấc chặn lại. Chưa bao giờ Draco thấy bối rối như thế. Cậu chỉ biết ú ớ mấy câu an ủi, rồi sau khi thấy không hiệu quả, cậu vòng tay ôm lấy nó vào lòng. Harry co người lại trong lồng ngực của Draco, nức nở. Một niềm hạnh phúc trào dâng.

——————————————–

Hai người lén chuồn khỏi bữa tiệc. Draco nhận ra Blaise và thằng nhóc Longbottom cũng biến đâu mất rồi. Mọi chuyện có lẽ đều tiến triển tốt đẹp.

Bây giờ thì Draco và Harry đã đến Phòng yêu cầu. Theo mong muốn của họ, căn phòng hiện lên lung linh sắc nến với một bàn tiệc trang trí sang trọng kiểu Pháp và một chiếc giường đôi.

Chuyện xảy ra sau đó chẳng ai biết thế nào, nhưng nếu bạn gặp Harry ngày hôm sau, chắc bạn sẽ không thể không nhận ra mấy dấu đo đỏ in trên cổ nó. Draco luôn tự hào gọi đó là dấu ấn của sự sở hữu.

“Cậu có ích kỷ quá không thế?” – Harry lườm yêu Draco.

“Không hề, vì cậu là của tôi mà.” – cậu nhếch mép đáp lại.

 Đúng, Harry đã, đang, và sẽ mãi là của cậu, chỉ mình cậu thôi.