Lưu trữ | Cảnh Khanh RSS feed for this section

[Cảnh Khanh] Tẩy táo ký

18 Th8

Tẩy táo ký

(Nhật ký tắm rửa)

 

 ~ Bản dịch này chưa được sự cho phép của tác giả~

—— Chuyện kể rằng: Cảnh tiểu công và Thượng Đế ước định đã tới lúc lên trời ——–

 

—— Khanh Khanh vì gặp lại Cảnh tiểu công cũng nỗ lực thành tiên ————–

 

“Bạch đậu hũ, ngươi nóng không? ? Đi tắm đi? ?”

 

“Không nên!” Khanh Khanh lời vừa nói ra, người nào đó trên mặt đất liên tục vẽ vòng tròn (tác giả: Hảo ấu trĩ ── bị T phi)

 

Nhìn bộ dạng Cảnh tiểu công, Khanh Khanh không khỏi giải thích: “Chúng ta đã là thần tiên, thần tiên không cần giống con người mỗi ngày đều tắm.”

 

“Ta biết, thế nhưng nhân gia ngày hôm nay muốn tắm nha (từ sau khi lên trời ta còn chưa ăn qua ngươi) có được hay không vậy, Bạch đậu hũ.” Cảnh Thiên lôi kéo tay Bạch đậu hũ (hình như đang làm nũng ─_─! ! ! )

 

“Thế nhưng trên người chúng ta lại không bẩn.” Khanh tiểu thụ không thể làm gì khác hơn là tìm lý do qua cửa ải này.

 

“Nga! Vậy được rồi.” Cảnh Thiên nói xong câu này liền đi.

 

Nhưng Khanh Khanh không nghĩ tới. .

 

───────── nửa giờ sau ────────────

 

“Báo ~~~~~~~ không tốt! !” Một binh sĩ giáp chạy ào vào địa phương, ân ~~~~ đại khái kêu Kim Loan điện đi (sai cũng chớ có trách ta, này cũng không phải trọng điểm)

 

“Chuyện gì? ?” Thượng đế cau mày (Thượng đế: Ta vừa lên triều liền la to cẩn thận ta diệt ngươi)

 

“Phi Bồng tướng quân tới Ma giới đại khai sát giới.” “Hắn có bệnh nha!” Khanh tiểu thụ căng thẳng kêu so với Thượng đế còn muốn lớn hơn.

 

“Làm gì mà ở sau lưng tự mắng chính mình thế” (câu này ta cũng hơm hỉu rõ lớm, hỏi con bạn đang học tiếng Tung nó bảo vậy) Thuận mắt nhìn lại, Cảnh Thiên cũng chính là Phi Bồng, trên người đầy máu, “Ta hiện tại trên thân đầy máu, có thể đi tắm không?” Hắn vừa nói một bên khoác tay lên vai Khanh Khanh, coi người bên cạnh toàn bộ giống như không khí. .

 

“Khụ ~ khụ ~” Thượng đế ho khan hai tiếng ── không có phản ứng ── “Khụ ~~ khụ ~~~ khụ ~~~~ khụ ~~~ khụ ~~~ khụ ~~~~ ”

 

“Cảnh huynh đệ, ~ cái kia ~~ Thượng đế ~~” Trường Khanh nhắc nhở người trước mặt này.

 

“Có thể tắm rồi sao?” Cảnh Thiên không buông tha hỏi.

 

“Cái này phải hỏi Thượng đế.” Khanh Khanh xấu hổ cúi thấp đầu xuống. (hảo đáng yêu)

 

“Chung quanh có người sao?” (Chúng thiên thần and Thượng đế: Đi tìm chết! ) “Trên người chúng ta bẩn như vậy, có thể đi tắm không?Thượng đế.” Chúng ta? ? Trường Khanh không giải thích được nhìn Cảnh Thiên. Địa phương vừa bị Cảnh huynh đệ chạm qua, tất cả đều là máu đỏ.

 

“Đi đi!” Thượng đế bất đắc dĩ lắc đầu (người trẻ tuổi bây giờ nha!)

 

“Chúng ta cùng nhau tắm đi!” Câu đầu tiên Cảnh Thiên nói sau khi ra khỏi Kim Loan điện.

 

“Không cần!” Bị cứng rắn cự tuyệt. Khanh Khanh thiện lương giải thích: “Ngươi nhất định khi đang tắm thì đối với ta xxooxx.”

 

“Sẽ không, sẽ không.” (Cảnh tiểu công: Đoán được thật chuẩn.)

 

“Ân ~~ vậy được rồi.” Khanh Khanh đơn thuần.

 

“Cảnh huynh đệ, nước này thế nào mát lạnh như thế?” Hai nam nhân ngồi trong bồn tắm cực lớn (làm bằng gỗ), trong đó một người khó hiểu hỏi.

 

“Bạch đậu hũ, đây chính là nước ở Thiên trì nga, ta vì ngươi làm nhiều chuyện như vậy, ngươi có đúng hay không ────”

 

“Nước này có thể uống sao?” Tuy rằng Trường Khanh minh bạch điều Cảnh Thiên ám chỉ, nhưng vẫn là muốn chuyển đề tài.

 

“Ai ~~~~~ ân ~~~~~ có thể uống nha!” Cảnh Thiên lời vừa nói ra, Trường Khanh liếm liếm nước dính trên tay mình, (động tác hảo câu dẫn người) đại não Cảnh Thiên ngay tại chỗ đình chỉ. (Đại não Cảnh Thiên: Họp, lập tức thượng 98%, lát nữa thượng 1. 9%, buông tha hắn 0. 1%)

 

“Cảnh huynh đệ, nước thật thanh điềm (trong veo) nga! Ta tắm xong.” (hội nghị kết thúc) “A! Cảnh —- Cảnh huynh đệ làm sao vậy?” Trường Khanh vừa đứng lên đã bị kéo lại, ngã ở trong lòng Cảnh Thiên.

 

“Thế nào? Tắm xong rồi sao?” Cảnh Thiên vừa nói, một bên tay xấu xa ở trên người Bạch đậu hũ vuốt ve, “Cảnh huynh đệ, ngươi đều không phải đáp ứng ta không xxxoooo ta sao?” Cảnh Thiên cúi đầu ở vành tai Trường Khanh thổi hơi nóng nói: “Nếu như Bạch đậu hũ không thích ta lập tức dừng lại nga!”

 

“Ta ~~~~~” Bạch đậu hũ nói không được không thể làm gì khác hơn là khoác tay lên vai Cảnh Thiên, y bắt đầu có phản ứng. . .

 

“A A, vẫn là Bạch đậu hũ ngoan nhất, ta đây tiếp tục.”

 

“Thiên ~~~~ Cảnh ~ Thiên, ta ~ nóng quá.” Bạch đậu hũ đã hoàn toàn biến thành hồng đậu hủ.

 

” Ở đâu? Là ở đây sao?” Cảnh Thiên vừa nói, môi không ngừng hôn khắp trên người Khanh tiểu thụ. Gặm cắn.

 

“Địa phương bị ngươi chạm qua đều rất nóng, nhất là ~~~ nhất là ~~” Bạch đậu hũ nói không được nữa, “Ngoan, ta tiếp tục khiến ngươi thật thoải mái.” Cảnh Thiên vốn muốn tiếp tục hỏi nơi nào nóng nhất, nhưng nhìn Bạch đậu hũ thành thực như thế vẫn là an ủi y một chút.

 

──────── một lúc sau ───────────

 

“Bạch đậu hũ, ngươi rất khó chịu đi, ngươi sao phải cố nén như thế” Cảnh Thiên nhìn ra Bạch đậu hũ một mực cố nén không để cho chính mình tiết.

 

“Ta ~~~~ ta sợ dơ nước Thiên trì.” Hảo thành thực, Cảnh Thiên đứng lên, ngồi ở cạnh bồn nói: “Ngươi tiết ở trên người ta không phải sẽ không dơ nước sao.”

 

“Thế nhưng ~~~” Bạch đậu hũ còn muốn nói điều gì, còn chưa nói ra khỏi miệng liền tiết ở trên người Cảnh Thiên. .

 

Cảnh tiểu công nhẫn nại đã đến cực hạn ~ “Bạch đậu hũ, kiên nhẫn một chút.”

 

“Ân ~~~~~~~~~~~~ a a a a a a ”

 

Còn đau như vậy a. (Cảnh Thiên: Nguyên lai sau khi trở thành thần tiên bị xxoo vẫn là đau nga) “Bạch đậu hũ, khá hơn chút nào không? Thoải mái không?”

 

“Ân.”

 

” Kia tới một lần nữa”

 

“Không ~~~~~~ a a a a a a a a a!”

 

END

Advertisements

[Cảnh Khanh] Tiểu tửu oa

4 Th7

Lúm đồng tiền nhỏ

 

Biểu diễn: Lâm Tuấn Kiệt

 

 

 

 

Cảnh Thiên mấy ngày nay nằm mơ, luôn mơ thấy một người, bộ dáng người nọ thấy không rõ, nhưng hắn nhớ rõ người nọ có hai cái má lúm đồng tiền nho nhỏ, không rõ ràng, nhưng quả thật có.

 

Cảnh Thiên gặp được Trường Khanh là ở hôn lễ của Trùng Lâu cùng Tử Huyên, hắn là bạn của tân lang, mà Trường Khanh là phù dâu, Cảnh Thiên vừa nhìn thấy Trường Khanh liền động tâm, hắn chưa từng gặp qua phù dâu xinh đẹp như vậy, thậm chí so với tân nương còn muốn đẹp hơn, cho nên hắn đứng ở cửa quên cả bước vào.

 

Trường Khanh chú ý tới Cảnh Thiên, y hướng Cảnh Thiên mỉm cười nói: “Ngươi chính là bạn của tân lang đi, ta nghe Tử Huyên nói qua ngươi, không ngại ta gọi ngươi là Cảnh huynh đệ đi.”

 

“Không ngại ~~” Cảnh Thiên không chút suy nghĩ liền thốt ra.

 

Sau khi trở về từ hôn lễ, Cảnh Thiên mỗi ngày đều muốn Trường Khanh, rất muốn rất muốn, vì thế hắn tới nhà Trùng Lâu muốn xin số điện thoại Trường Khanh. Trùng Lâu lúc ấy liền hỏi hắn.

 

“Ngươi sẽ không là coi trọng y đi?”

 

Cảnh Thiên ngẩng đầu ưỡn ngực, dùng thanh âm to nhất trả lời: “Đúng vậy ~~~~”

 

Đúng vậy là đúng vậy, nhưng hắn đã lầm giới tính của Trường Khanh, đây là khi hắn mời Trường Khanh về nhà mới biết được.

 

“Ngươi là nam?”

 

“Cảnh huynh đệ lời ấy sai rồi, Trường Khanh vốn là nam, làm phù dâu chính là bởi vì đánh bài thua Tử Huyên, chẳng lẽ Cảnh huynh đệ nghĩ ta là nữ sao?”

 

“. . . . . . Mặc kệ  ~~~ Khanh Khanh, từ hôm nay trở đi, ta phải theo đuổi ngươi, ngươi có thể gọi ta Thiên Thiên ~~”

 

“Theo đuổi ta? Cảnh huynh đệ sẽ không là coi trọng ta đi?”

 

“Đúng vậy ~~ coi trọng ngươi  ~~”

 

“Cảnh huynh đệ coi trọng Trường Khanh na?”

 

“Lúm đồng tiền nhỏ và lông mi dài, là dấu hiệu đẹp nhất của ngươi, ta mỗi đêm đều ngủ không được, tưởng niệm nụ cười của ngươi, ngươi không biết ngươi đối ta cỡ nào trọng yếu, có ngươi cuộc sống của ta trở nên thật tuyệt vời ~~” Cảnh Thiên cười tủm tỉm nhìn Trường Khanh hát.

 

Trường Khanh chớp chớp mắt to, mặt đỏ nói: “Cảnh huynh đệ sợ là nhìn lầm rồi, Trường Khanh không có má lúm đồng tiền.”

 

Cảnh Thiên thân thủ ở trên mặt Trường Khanh nhẹ nhàng chạm một cái, buông tay ra, đưa mặt tới gần Trường Khanh, hôn xuống nơi vừa mới chạm, cười nói: “Ta không có nhìn lầm, tuy rằng thực nhỏ ~~~~ nhưng ta thích ~~”

 

Trường Khanh sửng sốt, đột nhiên nở nụ cười, y nói: “Thiên Thiên, ngươi xác định ngươi là coi trọng ta, mà không phải chuyện lần trước.”

 

“Khanh Khanh, thực xin lỗi, chuyện say rượu lần trước ta nói sẽ chịu trách nhiệm, nhưng sau đó trong nhà lại có chuyện cho nên đi nước ngoài, điện thoại cho ngươi cũng không được, nói là số điện thoại không tồn tại, ta nghĩ lập tức sẽ trở về, nhưng là, một lần đi chính là một năm, ta trở về tìm ngươi, lại hoàn toàn không có phương hướng. Biết hôn lễ Trùng Lâu. . . . . .” Cảnh Thiên thân thủ ôm lấy Trường Khanh lại nói, “Khi ta nhìn thấy ngươi, ta giật mình nhưng trên hết chính là vui mừng, không nghĩ tới có thể gặp lại ngươi, tuy rằng có thể ngươi đã quên ta, nhưng ta khi đó liền quyết định, kiếp này không thể không có ngươi ~~~ đã một năm rồi, ngươi có thể chấp nhận ta không?”

 

“Khi ngươi xuất ngoại ta liền đổi số điện thoại, ta lúc ấy đã cho là ta có thể quên ngươi, cũng không nghĩ khi nghe Tử Huyên nói đến ngươi, lòng lại đau như thế. . . . . . Ta chưa từng quên ngươi. . . . . . Bất quá, ngươi như thế nào nhận ra ta, ta có hoá trang a?”

 

“Ha hả ~~ đương nhiên nhận được ngươi ~~ ta chính là mỗi ngày đều suy nghĩ đến ngươi nga ~~ khi nhìn đến lúm đồng tiền của ngươi, ta liền biết là ngươi, bất quá lúc ấy ta nghĩ ngươi là nữ ~~”

 

“Nữ. . . . . . Vì cái gì?”

 

“Không phải sau khi say rượu, ta rời giường khi ngươi còn đang ngủ, khi đó ngươi chỉ lộ ra cánh tay trơn nhẵn, hơn nữa ngươi xinh đẹp như vậy, là nữ cũng không kỳ quái đi ~~”

 

Trường Khanh nhíu mày, bắt lấy cánh tay Cảnh Thiên đang ôm chính mình, đặt ở ngực, giận dữ nói: “Trường Khanh là nam nhân hàng thật giá thật. Không tin ngươi sờ đi.”

 

“Sờ? ?” Cảnh Thiên cười như kẻ trộm nói, “Có thể sờ sao ~~ ha hả ~~ nếu muốn sờ, sẽ sờ triệt để ~~”

 

Trường Khanh nhìn thấy cánh tay Cảnh Thiên không an phận đột nhiên nở nụ cười, lộ ra má lúm đồng tiền nhàn nhạt. Quên đi, ai kêu chính mình yêu thương hắn chứ. . . . . .

 

Trường Khanh nhắm mắt lại, hôn lên.

 

END

 

 

[Cảnh Khanh] Đoản 1

3 Th7

72097_139636499518044_1439881867_n

 

Có một số việc, không phải ta nói có thể liền nhất định có thể!

 

Đêm đen nặng nề, không thấy nửa điểm tinh quang, ngẩng đầu nhìn phía bầu trời đêm, một màu đen kịt, màn trời như một miếng vải đen bao phủ một tầng không khí trầm lặng.

 

Thục Sơn như trước.

 

Nguy nga cao vút, giống như thẳng hướng lên trời, xé mở tấm màn đen này.

 

Hết thảy kết cục đã định, bất lực.

 

“Ta yêu Từ Trường Khanh!”

 

“Ta yêu Từ Trường Khanh!”

 

“Ta yêu Từ Trường Khanh!”

 

Cảnh Thiên hai tay áp sát ở bên miệng, cố gắng ngẩng cao đầu hướng về đỉnh Thục Sơn giương giọng hô to.

 

Không có hồi âm, cũng rút hết khí lực toàn thân.

 

Kiệt lực thanh tê.

 

Rống xong, rốt cuộc vô lực, giống như lầm bầm lầu bầu lại giống như thâm tình thủ thỉ: “Ta yêu ngươi, ta đã hướng ngươi nói, ngươi có biết không!” Nói xong, trong lòng từng đợt chua xót.

 

Năm đó, hắn tại đây trong rừng cây dưới chân Thục Sơn đã cứu y.

 

Hiện giờ?

 

Hiện giờ cảnh còn người đã không còn.

 

Quá khứ. . . . . . . Quá khứ đã qua đi.

 

Ngày mai. . . . . . . Ngày mai cũng đã bất đồng.

 

Hắn sẽ là một cái trượng phu, sau đó là một cái phụ thân. . . . . .

 

Y chính là Thục Sơn chưởng môn, chính nghĩa lục giới.

 

Hắn cùng với y. . . . . . . Chính là quá khứ. . . . . . . .

 

Tựa hồ là thanh âm Cảnh huynh đệ? Tựa hồ không phải?

 

Vừa mới nghe được thanh âm hắn, thanh âm hắn. . . . . . . Hay là chính mình lại. . . . . . Nhớ tới hắn?

 

Thân thể không khỏi run rẩy một chút, tâm dậy sóng.

 

Trời dần dần sáng, một lần quang minh. Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, lại không chiếu tới trong lòng.

 

Có đệ tử bẩm báo: “Du châu thủ phủ Cảnh Thiên đại hôn, thỉnh chưởng môn sư huynh quang lâm.”

 

Trường Khanh thu lại tâm tình vừa bị chấn động, ổn định tâm thần không cho thân thể run rẩy.

 

Hắn muốn thành hôn?

 

Tân nương là ai? Tuyết Kiến cô nương sao?

 

Bọn họ vốn là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.

 

Chính mình, chính mình tính là gì đâu?

 

Nếu có thể, tình nguyện nghĩ nhiều thêm chút nữa, thêm chút nữa đem ba trăm ngày kia lặp lại tái lặp lại.

 

Chính là không thể.

 

Nhẹ nhàng cười.

 

Mở mắt ra, đối đệ tử chờ đã lâu kia thong dong nói: “Đã biết.”

 

Đã biết (Tri đạo liễu), chỉ có ba chữ, chính là trừ bỏ ba chữ này, y thật sự không biết nên nói cái gì.

 

Hết thảy chỉ ở đáy lòng, lấy không được, cũng không thể lấy ra nữa.

 

Bởi vì, y đã không phải là y, y là Thục Sơn chưởng môn!

 

Tuyết Kiến dựa vào cạnh cửa, nhìn thấy trời dần dần sáng.

 

Nữ nhân ngu một chút chính là phúc, nhưng nàng cố tình không muốn ngốc.

 

Bởi vì nàng xem đến hắn thừa dịp trời tối điên cuồng chạy ra khỏi cửa.

 

Bởi vì nàng xem đến trong lòng hắn không có nàng, hắn không thương nàng!

 

Thành thân là giả!

 

Kia hoa trong gương, trăng trong nước, hạnh phúc có thể duy trì vài ngày?

 

Nếu như không phải cả đời một đời, nàng tình nguyện không cần!

 

Như Tử Huyên tỷ tỷ không để ý tới, thậm chí mặc kệ cảm thụ đối phương vẫn như vậy ngu ngốc yêu, nàng cũng không muốn học.

 

Bởi vì, nàng là Đường Tuyết Kiến!

 

Nàng là đường đường Đường gia Đại tiểu thư, bảo chủ Đường gia tương lai!

 

Cảnh Thiên cúi đầu thở dài trở lại Vĩnh Yên đường, liếc mắt một cái liền nhìn đến Tuyết Kiến ngồi ở thềm đá ngoài cửa.

 

Bốn mắt nhìn nhau, chính là không nói gì.

 

Nàng giống như ngồi đã lâu, như vậy hà tất nhiều lời.

 

Cảnh Thiên hì hì cười: “Uy, Trư bà, con gái chưa xuất giá đã hấp tấp chạy tới như vậy a?”

 

Tuyết Kiến nhìn hắn, chính là không nói lời nào.

 

Cảnh Thiên ngượng ngùng nói: “Ta chỉ là buổi tối mất ngủ, đi ra ngoài chút thôi.”

 

Tuyết Kiến nói: “Thái Nha, ngươi có biết hay không ngươi trong khoảng thời gian này mỗi đêm đều đi ra ngoài?”

 

Cảnh Thiên sợ run một chút, mỗi đêm? Hắn thật không có chú ý.

 

“Ngươi có biết hay không trong lòng ngươi nghĩ muốn cái gì?” Tuyết Kiến trong giọng nói đã có chút tức giận.

 

Cảnh Thiên ngẩn ra, ý cười đầy mặt: “Đương nhiên, ta muốn chúng ta thành hôn!”

 

Tuyết Kiến đứng lên, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ta tự nói với bản thân, chỉ cần ngươi có một đêm, cả đêm không đến dưới chân Thục Sơn, như vậy, ta có thể tự thuyết phục chính mình trong lòng ngươi còn có vị trí cho ta, như vậy vô luận như thế nào ta sẽ gả cho ngươi! Chính là ngươi không có. Trong lòng ngươi vốn không có vị trí cho ta. Tất nhiên như vậy, ngươi làm gì thú ta? Cảnh Thiên! Ngươi là một kẻ nhát gan!” Nói xong, không liếc mắt nhìn Cảnh Thiên một cái, đi nhanh về phía trước.

 

Cảnh Thiên đứng kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ lời nói của Tuyết Kiến.

 

Đúng vậy, hắn là kẻ nhát gan, nhưng này nhát gan cũng có rất nhiều rất nhiều điều bất đắc dĩ.

 

Ngày hôm qua, hôm nay, ngày mai, ngày nào đó chứng minh một ngày?

 

Người nào đó chung quy muốn thành thân, người nào đó rốt cục cũng phải gả.

 

Thiên kim Đường gia bảo gả cho Du Châu thủ phủ, kia giống như là đạo lý hiển nhiên!

 

Chiêng trống vang trời, pháo thanh thanh, hôn lễ xa hoa này là ao ước của bao nhiêu người?

 

Ai không nói Đường gia tiểu thư về sau phú quý?

 

Ai không nói Du châu Đường gia cô gia có phúc phận?

 

Bạch y đạp tuyết đầy trên mặt đất nhanh nhẹn mà đến, trầm tĩnh mà thong dong, bộ dáng như ba trăm ngày trước.

 

Thời gian, có thể hay không trở về?

 

Y vừa xuất hiện, cơ hồ liền hấp dẫn ánh mắt mọi người.

 

Có người giống như hoan hỉ thấp giọng nói: “Là Thục Sơn chưởng môn, không thể tưởng được Thục Sơn chưởng môn thế nhưng lại xuống núi!”

 

Hắn một con người, tựa hồ đã từ bỏ hết thảy!

 

Bên trong đại môn Đường gia giăng đèn kết hoa, nha hoàn phó nữ đầy mặt xuân quang.

 

Chính đường chữ hỉ thật to ẩn ẩn lộ ra kim quang, cũng đem hỉ đường chiếu đến phát sáng.

 

Tân lang đưa lưng về phía y, đối hỉ đường khoanh tay mà đứng. Khi quay lại … cũng mày kiếm mắt sáng.

 

“Từ huynh!”

 

Trường Khanh ngẩn ra, không phải tân lang là Cảnh Thiên sao? Vì cái gì biến thành Vân Đình? Chẳng lẽ, chẳng lẽ lại là ảo giác của chính mình?

 

Mà Vân Đình vì cái gì lại đến?

 

Vân Đình giống như nhìn ra nghi ngờ của y: “Từ huynh có phải hay không thấy kỳ quái vì sao chính là Vân mỗ? Chẳng lẽ Từ huynh quên Tuyết Kiến cô nương ở Lôi Châu đã cùng Vân mỗ đính hôn, sao lại gả cho người khác?”

 

Là vui hay buồn?

 

Nếu tân lang là Vân Đình, như vậy Cảnh Thiên đâu? Cảnh huynh đệ đâu?

 

“Chúc mừng Vân huynh!” Trường Khanh trong lòng đã nói không rõ là tư vị gì, đứng ở nơi này, chân tay luống cuống, đã không biết nên làm thế nào.

 

“Từ huynh!” Vân đình gọi y: “Cảnh Thiên huynh từng nói cho Vân mỗ, nói là trước đi bờ sông ngoài thành vì hôn lễ tại hạ câu một con cá vàng chúc mừng, hiện đã nửa ngày, lúc này vẫn chưa trở về. Hiện giờ hôn lễ sắp bắt đầu, không biết Từ huynh có rảnh hay không vì tại hạ đi thỉnh Cảnh Thiên huynh trở về?”

 

Nước sông thực trong, liếc mắt một cái có thể thấy được viên đá dưới đáy sông cùng những chú cá nhỏ đùa nghịch với thủy thảo.

 

Cảnh Thiên ngồi trên tảng đá lớn bên bờ sông, nhìn thấy nước sông lẳng lặng chảy. Trong lòng bất ổn, y sẽ đến sao? Y có thể vì hắn từ bỏ hết thảy, có thể sao?

 

Y có thể bỏ được vị trí Thục Sơn chưởng môn sao?

 

Trong nước có ảnh ngược của hắn, thấy rõ mỗi một cái lông mi, cũng thấy bất an trong mắt hắn.

 

Có người không tiếng động tiêu sái đến bên cạnh hắn.

 

“Ngươi rốt cục đến đây!”

 

“Ta rốt cục đến đây!”

 

Nhìn nhau cười, Trường Khanh cúi đầu: “Từ nay về sau, đã không còn Thục Sơn Từ Trường Khanh!”

 

Cảnh Thiên gật gật đầu: “Ta hiểu được!”

 

 

 

Có thể hiểu rõ, sẽ không quá trễ!

 

Từ nay về sau, Du Châu đã không còn Cảnh Thiên, Thục Sơn đã không còn Từ Trường Khanh. Ở nơi lục thủy thanh sơn (non xanh nước biếc), có một đôi tình lữ tiêu diêu tự tại, Từ Thiên cùng Cảnh Khanh.

 

Có người gặp qua, cũng không biết là người hay tiên?

 

(( kết thúc ))

 

* Cái nì ta lục được trong đống raw Cảnh Khanh, ko thấy ghi tên tác giả, tác phẩm a T_T

 

 

[Cảnh Khanh] Kim thiên cật đậu hũ

30 Th6

Kim thiên cật đậu hũ

(Hôm nay ăn đậu hũ)

 

~ Bản dịch này chưa được sự cho phép của tác giả~

 

“Đói chết đói chết, hôm nay ăn cái gì a?” Cảnh Thiên hô to một tiếng.

“Ca ca, hôm nay ăn cái này.” Long Quỳ bưng tới một đĩa đồ ăn.

Một đĩa rau trộn bạch đậu hũ!

“Hôm nay liền ăn cái này a!” Cảnh Thiên tuyệt vọng mà kêu: “Nhiều người như vậy làm sao chia nha?”

“Không cần phải chia a, lão Đại! Đĩa đậu hũ này chỉ có lão đại có thể ăn, ta cùng Long Quỳ, Tuyết Kiến đã ăn bánh bao trên phố rồi.”

Mậu Mậu cười ngây ngô.

“Kia Bạch đậu hũ đâu?” Mậu Mậu sao có thể quên mất Bạch đậu hũ chứ? Cảnh Thiên lâm vào chán nản.

Tuyết Kiến tức giận chỉ vào đậu hũ: “Hắn chờ bị ngươi ăn a!”

Đậu hủ trắng nõn trên bàn bỗng nhiên hé ra một gương mặt, cười cười nhìn Cảnh Thiên: “Cảnh huynh đệ, ngươi đói bụng sao?”

“Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch. . . Bạch đậu hũ? Ngươi thực sự biến thành bạch đậu hũ!”

“Trường Khanh vẫn là bạch đậu hũ của Cảnh huynh đệ a. Đến, thỉnh hưởng dụng.” Trường Khanh đậu hũ non cười nói.

… … … … … … . Mẹ của ta a! Yêu quái a! ! !

Cảnh Thiên từ trong chăn bông rớt xuống.

“Hô. . . Hảo, thật là giấc mộng đáng sợ a, Bạch đậu hũ biết nói chuyện, còn muốn ta ăn hắn. . .”

“Cảnh huynh đệ, ngươi có khỏe không?” Trường Khanh người thật từ ngoài cửa đi vào, nghi ngờ nhìn chằm chằm Cảnh huynh đệ ngã một đống trên mặt đất.

“A! Ngươi nhanh lên tránh xa ta ra một chút, đừng tới gần ta!” Cảnh Thiên sợ tới mức đẩy Trường Khanh ra.

Trường Khanh cảm thấy ủy khuất, cau mày, mắt mở to vô tội chớp chớp hai cái: “Cảnh huynh đệ thế nào nói ra lời này?”

“Ngươi là người hay là đậu hũ?” Cảnh Thiên đưa ngón tay ra chọc chọc lên mặt Trường Khanh.

“Trường Khanh tự nhiên là người, bạch đậu hũ chẳng qua là một cái biệt hiệu.” Trường Khanh chăm chú trả lời.

“Ngươi. . . Ngươi ngươi không phải cái đậu hũ biến thành yêu quái đi?” Cảnh Thiên vẫn là chưa tin, tăng thêm lực đạo chọc chọc khuôn mặt Trường Khanh.

“Đương nhiên không phải. Cảnh huynh đệ ngươi không phải là gặp ác mộng chứ?”

“Ách. . . .” Ác mộng sao? Giờ ngẫm lại nói không chừng còn là giấc mộng đẹp.”Không có chuyện gì, ta dậy rồi.”

Cảnh Thiên chật vật bò dậy, sờ sờ cái mông bị ngã đau, động tác cực kỳ bất nhã. Thế nhưng Trường Khanh sớm đã thành thói quen, vẫn mỉm cười đối hắn.

“Mọi người đã muốn ở bên ngoài chờ ngươi ăn điểm tâm, Cảnh huynh đệ nhanh lên rửa mặt chải đầu một phen.” Trường Khanh cười nói.

Cảnh Thiên một bên rửa mặt, một bên nhìn lén Trường Khanh đang nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng thầm nghĩ: “Thực sự là càng xem càng thấy hắn giống như khối đậu hũ. Khiến cho người ta hiện tại hảo muốn ăn đậu hũ a. . .”

“Này. . . Ta nói Bạch đậu hũ. . .” Cảnh Thiên nhịn không được mở miệng gọi y.

“Cảnh huynh đệ, có chuyện gì?” Trường Khanh mở mắt ra.

Cảnh Thiên không có hảo ý hướng y vẫy vẫy tay: “Ngươi tới đây một chút.”

Trường Khanh không nghi ngờ hắn, lập tức hướng hắn đi qua.

“Tới gần chút nữa mà. .” Một khối đậu hũ đi tới.

“Như vậy?” Trường Khanh đi tới trước mặt hắn.

“Gần thêm chút nữa. . .”

“Như vậy?” Trường Khanh tiến thêm một bước, hai người mặt đối mặt.

“Đúng đúng đúng, thêm chút nữa. . Sau đó nhìn bên kia!” Cảnh Thiên chỉ hướng ngoài cửa sổ.

Trường Khanh lập tức quay đầu, nắm cơ hội này, Cảnh Thiên hung hăng hướng gương mặt Trường Khanh cắn một ngụm.

Trường Khanh ăn đau, vội vàng quay lại hướng Cảnh Thiên, kinh hô: “Cảnh huynh đệ ngươi đây là làm gì! ?”

Âm mưu được thực hiện, Cảnh Thiên cười ngã trước ngã sau, phi thường hài lòng thưởng thức dấu răng trên mặt Trường Khanh: “Ăn a! Uy. . . Là ngươi kêu ta ăn ngươi nha!”

“Trường Khanh lúc nào đối Cảnh huynh đệ đưa ra loại yêu cầu này! ?”

“Ở trong mộng của ta a! Ta nghe được rõ ràng, ngươi nói: Trường Khanh là bạch đậu hũ của Cảnh huynh đệ a. Đến, thỉnh hưởng dụng, thật không nghĩ tới ngươi đậu hũ yêu quái này. . . Ăn thật ngon!” Cảnh Thiên lại nhéo nhéo gương mặt của Trường Khanh.

Từ Trường Khanh thoáng chốc thành cà chua đậu hũ, một bên gạt tay của Cảnh Thiên, tức giận hô to: “Trường Khanh chưa bao giờ từng nói qua lời như vậy! Chuyện trong mộng sao có thể coi là thật? Cảnh huynh đệ chớ làm bừa, Trường Khanh là người không phải đậu hũ!”

“Được rồi được rồi đã biết đã biết, nhưng ngươi vẫn là đậu hũ. Thời điểm mặc y phục màu trắng là bạch đậu hũ, thời điểm mặc y phục màu tím là cà đậu hũ, khi mặc y phục màu nâu là đường đỏ đậu hũ. . . . Ha ha ha. . . Ngươi nha mặc kệ bộ dạng gì đều là đậu hũ! Mà Cảnh Thiên ta. . . . thích ăn nhất!”

Trường Khanh vừa buồn cười vừa tức giận nhìn hắn chằm chằm, một tình cảm ấm áp từ trong lòng tràn ra.

“Xin hỏi Cảnh huynh đệ, cái này thì sao?” Y chỉ vào mặt mình, trên mặt có dấu răng Cảnh Thiên. Chờ lát nữa mọi người nhìn thấy phải giải thích thế nào?

“Lưu lại a. Hay là ngươi xoay qua chỗ khác để cho ta cắn một cái nữa, cân đối cân đối!”

“Ngươi, ngươi. . . .” Trường Khanh vừa lúng túng vừa tức giận, bình thường y không giỏi mắng người, hiện tại đương nhiên không đấu lại miệng lưỡi Cảnh Thiên.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến thanh âm của Mậu Mậu: “Lão đại! Trường Khanh đại hiệp! Các ngươi có muốn ăn cơm hay không a? Ta đói tới sắp bất tỉnh luôn rồi.”

“Mậu Mậu chết tiệt, ngươi dám ăn vụng ta đánh ngươi tới ngay cả Tất Bình đều không nhận ra!” Cảnh Thiên lung tung hô to: “Hôm nay ăn cái gì? Nói ta nghe một chút!”

Trường Khanh bỗng nhiên đổi sắc mặt.

Yên lặng vài giây, thanh âm Mậu Mậu nổ tung: “Cơm hôm nay toàn bộ là đậu hũ nha! Có rau trộn bạch đậu hũ, cà đậu hũ, đường đỏ đậu hũ, ma lạt đậu hũ. . .”

Mặc kệ sau đó Mậu Mậu nói thêm bao nhiêu loại đậu hũ, trong phòng Cảnh Thiên đã cười đến cái gì cũng nghe không lọt.

Từ đó về sau, Trường Khanh mắc một loại quái bệnh thấy đậu hũ sẽ đỏ mặt.

Hôm nay ăn gì ư? Hôm nay ăn đậu hũ!

END